Bảy năm trước, một nhóm tư vấn có tên gọi Bridgespan đã thuyết trình về hiệu suất của các tổ chức phi lợi nhuận uy tín. Gần như tất cả trong số đó đều có một điểm chung: thất bại. Những tổ chức này đều trải qua khó khăn về tài chính, sự đình trệ tiến độ hay tỷ lệ tiêu hao cao. “Mọi người trong phòng đều có cùng một câu trả lời, thật nhẹ nhõm”, Paul Schmitz - giám đốc điều hành của tổ chức phi lợi nhuận Public Allies chia sẻ. “Hóa ra tôi không phải là người duy nhất phải vật lộn với những vấn đề đó”.

Cũng giống như các lĩnh vực khác, những người làm ở các tổ chức phi lợi nhuận, doanh nghiệp xã hội, tổ chức tư vấn phát triển đều phạm phải những sai lầm cơ bản như lỗi tuyển dụng, sử dụng ngân sách, giao hàng chậm. Sứ mệnh của các tổ chức bị đi lệch hướng, còn công nghệ thì không phù hợp với tập khách hàng tiềm năng của họ.



Wayan Vota, chuyên gia công nghệ thông tin, người tổ chức hội nghị FAILFaire (hội chợ thất bại) lần thứ 3 tại Washington hai tuần trước nói: “Chúng ta đang làm việc tại những nơi khó khăn nhất trên thế giới”. Ý tưởng đằng sau FAILFaire, được tổ chức bởi World Bank (Ngân hàng Thế giới), là để nêu bật, thậm chí là chúc mừng các thất bại trong lĩnh vực thay đổi xã hội, một phần không thể thiếu của quá trình đổi mới và tiến bộ.

Một số tổ chức phi lợi nhuận luôn cố gắng giấu đi các thất bại của họ, một phần là do lo sợ việc ấy sẽ ảnh hưởng đến tình trạng quyên góp. Nhưng hầu hết các tổ chức đều hiểu rằng cả thất bại lẫn thắng lợi đều quan trọng đối với sự thành công lâu dài của họ.

“Che giấu [thất bại] là điều cực kỳ không nên làm, vì việc ấy khiến tổ chức không học hỏi được từ nó”, Jill Vialet người điều hành tổ chức phi lợi nhuận Playworks cho biết. “Việc ấy sẽ trở thành gánh nặng, một gánh nặng to lớn và không đáng có”. Vialet ủng hộ việc chia sẻ công khai và thẳng thắn về những thất bại để ngăn không cho chúng lặp lại lần nữa.

Suy nghĩ này đã ăn sâu vào nền văn hóa của một số ngành công nghiệp vì-lợi-nhuận. Vota nói: “Ở thung lũng Silicon, thất bại là một nghi lễ của sự phát triển. Bạn chưa thất bại nghĩa là bạn chưa hề đổi mới”. Các nhà đầu tư vào Thung lũng Silicon thường thưởng cho các doanh nghiệp có những hành động mạo hiểm dù họ biết việc ấy có thể gây hụt vốn.

Schmitz của Public Allies chia sẻ: “Điều mỉa mai là có những nhà tài trợ sẵn sàng chấp nhận rủi ro trong lĩnh vực họ đầu tư, nhưng lại rất cẩn trọng với sự đầu tư vào tổ chức từ thiện. Mọi người muốn tiền của mình có thể tạo ra mức ảnh hưởng tối đa, nhưng lại không áp dụng cùng một lối suy nghĩ vào khoản đầu tư cá nhân”. Kết quả là những nhóm muốn thay đổi xã hội trở nên ít đổi mới và ít mạnh dạn hơn.

Từng cá nhân của các cộng đồng xã hội đã nhận ra giá trị của việc thi đua về tính rủi ro trong văn hóa Thung lũng Silicon, và đang tích cực loại bỏ những suy nghĩ không nên có về thất bại. FAILFaire chính là một ví dụ. Trong sự kiện, Aleem Walji - giám đốc của World Bank Institute’s Innovation Labs đã nói về sự hợp tác thất bại với Google, khi mà World Bank cung cấp chương trình Map Maker của Google cho các chính phủ nhằm hỗ trợ đối phó với thiên tai. Tuy nhiên, các chuyên gia phát triển chỉ trích World Bank vì đã hỗ trợ nền tảng đóng của Google, đồng nghĩa với việc không phải tất cả người dùng đều có thể truy cập miễn phí dữ liệu bản đồ này. Một tháng sau khi sự hợp tác được công bố, ngân hàng thay đổi và công bố cam kết của mình với chương trình sử dụng mã nguồn mở.

Walji nói rằng bài học mà ông và các đồng nghiệp học được từ sự hợp tác thất bại này là: không nên quá hào hứng về triển vọng hợp tác với một công ty lớn [như Google] trước khi đọc kỹ các tài liệu.

Cũng trong sự kiện ấy, Neelley Hicks thuộc United Methodist Communications đã thú nhận rằng tổ chức của cô đã sử dụng nguồn tài nguyên giới hạn để đưa người từ Mỹ sang Angola, trong khi họ có thể tìm người trong nước để làm công việc tương tự. Những diễn giả khác chia sẻ về quan hệ đối tác không thành công, những báo cáo không cần thiết và cả việc tiêu tốn thời gian vào việc xây dựng sự hiện diện của họ trên Twitter.

Một vài tổ chức khuyến khích nhân viên nói về những sự cố tại văn phòng một cách công khai. World Bank sẽ tổ chức FailFaire nội bộ vào tháng 12, được chủ trì bởi chủ tịch Jim Yong Kim. DoSomething.org, một tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ sự thay đổi xã hội trong giới trẻ cũng tổ chức Fail Fest hai lần một năm - sự kiện được thành lập và điều phối bởi giám đốc điều hành Nancy Lublin.

Những công ty khác cũng công khai sự thất bại của họ cho toàn thế giới biết. Engineers Without Borders Canada (tổ chức chuyên đưa ra các giải pháp kỹ thuật cho các vấn đề phát triển quốc tế) đã phát hành “báo cáo thất bại” hằng năm bên cạnh báo cáo thường niên. “Tôi chỉ đưa vào đó những thất bại nổi bật nhất”, Ashley Good, người biên tập của báo cáo cho hay. Những trường hợp được nêu ra là nhằm vinh danh những người “dám mạo hiểm để hoàn thiện”.

Good cũng đã xây dựng trang web Admitting Failure để khuyến khích những người làm các công việc phát triển toàn cầu chia sẻ câu chuyện thất bại của họ. Trang web có những mẩu truyện về sự thiếu chuẩn bị cho tình hình y tế ở Trung Đông, hành vi trộm cắp các bộ lọc nước đắt tiền bỏ không và còn nhiều hơn thế.

Một trong những mục tiêu của trang web là để tạo ra một “vòng tròn phản hồi” mà hiện nay vẫn chưa được hình thành trong lĩnh vực phát triển. Trong khu vực tư nhân, mọi người thường biết liệu một sản phẩm có mang lại giá trị cho khách hàng hay không. Ngược lại, “có những ưu đãi [trong lĩnh vực thay đổi xã hội] không chấp nhận phản hồi, vì trách nhiệm không dành cho những người thụ hưởng mà là cho các nhà tài trợ của bạn. N.G.O.s có thể cần phải nói với các nhà tài trợ rằng: ‘Đừng tài trợ cho việc này, nó không hiệu quả’”.

Với thất bại có ảnh hưởng quá “vang dội” với tổ chức và hoạt động tương lai của họ, có rất nhiều yếu tố cần được bàn đến. Theo Vota, thất bại cần phải được nói rõ ra để tạo sự thay đổi. Bên cạnh việc nuôi dưỡng văn hóa đổi mới và phản ánh, nói về thất bại sẽ cung cấp kiến thức về những điều nên tránh trong tương lai.

Bên cạnh đó, Jill Vialet của Playworks cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thất bại “nhanh chóng và tiết kiệm” (trái ngược với chậm rãi và tốn kém). Cô dành một khoản ngân sách cho một chương trình mới mà sẽ có những kết quả ngoài dự đoán. Họ giới hạn phạm vi của các chương trình này, xác định rõ ràng sự thất bại và thành công ngay từ đầu và quyết định khi nào sẽ đo giá trị của nó. "Đó là về về kỷ luật", Vialet nói, vì bản năng thường ngăn cản chúng ta nhận ra những sai lầm của mình trong khi nó đang xảy ra.

Schmitz và nhiều diễn giả của FAILFaire cũng nhận thấy sự cần thiết của việc thay đổi bản chất các mối quan hệ tài trợ. Thay vì cố gắng liên tục gây hoang mang cho các nhà tài trợ, Schmitz khuyến khích phát triển các mối quan hệ lâu dài mang đến thất bại và tăng trưởng. Nếu một nhà tài trợ quyết định đầu tư, anh ta sẽ chia sẻ cảm giác với bạn nếu dự án không diễn ra đúng như kế hoạch và đôi khi có thể giúp giải quyết vấn đề chung.

Không phải tất cả các nhà cấp vốn đều tìm kiếm những nhà đầu tư không bao giờ mắc sai lầm. Talia Milgrom-Elcott, một nhân viên chương trình tại Carnegie Corporation của New York nói rằng khi cô đánh giá một khoản trợ cấp, cô ấy quan tâm hơn đến việc liệu nhóm có thể đối phó được với thất bại hay không. “Tôi muốn tổ chức đó có thể tính toán các nguy cơ, nghĩ xa, tiến những bước xa hơn, đi đến một hướng mới”.



Xây dựng một nền văn hóa cởi mở với những thất bại cần thời gian và nỗ lực không ngừng. Thật không may, những nỗ lực bình thường hóa thất bại có thể bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện cảnh tỉnh về những sai lầm. Khi thế giới biết trong năm 2011 Quỹ Toàn cầu chống lại AIDS, Lao và Bệnh sốt rét đã làm mất một số tiền, một số quốc gia đã đóng băng hỗ trợ của họ. “Điều cuối cùng mà mọi người muốn biết là tiền thuế hoặc tiền ủng hộ của mình có bị ‘lãng phí’ cho các dự án không được xây dựng để giúp họ không”- Jessica Keralis đã viết trên blog y tế toàn cầu như vậy.

Tuy nhiên, đa phần các trường hợp thất bại trong các tổ chức thay đổi xã hội không liên hệ đến ngân quỹ khổng lồ, nên thừa nhận thất bại sẽ mang đến những kết quả tích cực cho tổ chức. Làm vậy có thể xây dựng một môi trường và văn hóa nơi mọi người cởi mở và sẵn sàng chấp nhận rủi ro hơn. Thừa nhận thất bại cũng có thể là dấu hiệu cho các nhà tài trợ như Milgrom-Elcott thấy rằng đây là một tổ chức "không sợ thay đổi và giải quyết các vấn đề có thể xảy ra"

Cuối cùng, Good nói rằng mong muốn của cô ấy là xóa bỏ ý nghĩa tiêu cực của thất bại và thay vào đó hãy coi nó như là một “thước đo về sự đổi mới”. Chỉ khi ấy những tổ chức mong muốn thay đổi xã hội mới đạt được tiềm năng thực sự.

 
Biên dịch: ALicy.

Nguồn: https://opinionator.blogs.nytimes.com/2012/11/28/the-power-of-failure-2/