Rank (xếp hạng) của một trường đại học thể hiện mức độ uy tín của trường, thành công của sinh viên và bất cứ điều gì nhóm đăng tải cho là quan trọng với bậc học này. Nhưng một nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rằng rank không làm tốt công việc đo lường một điều quan trọng: Thái độ tham gia của sinh viên trong lớp.

Những nhà nghiên cứu từ Indiana University đã so sánh rank của 64 trường đại học từ Forbes, US News và Washington Monthly, với kết quả khảo sát về sự tham gia của sinh viên National Survey of Student Engagement. Khảo sát trên đã ước tính kỹ năng học, mức độ tương tác với các giảng viên của khoa và mức độ thường xuyên sinh viên được yêu cầu sử dụng kỹ năng tư duy phản biện cũng như các yếu tố khác ảnh hưởng tới kết quả học.

Kết quả là, những nhà nghiên cứu không nhận thấy mối liên hệ giữa rank và sự gắn kết. Trong vài trường hợp, việc học tại một trường có rank cao đã gây ra cho sinh viên một số bất lợi. Đa phần sinh viên tại những trường nối tiếng nói rằng họ ít tương tác với giảng viên khoa hơn những sinh viên của trường rank thấp. Trường hợp ngoại lệ duy nhất là các sinh viên năm nhất tại các trường danh giá được xếp hạng cao trên US News, họ dành nhiều thời gian tương tác với người của khoa hơn sinh viên năm nhất của các trường còn lại. Nhưng đến năm ba, sự khác biệt hoàn toàn biến mất.


Không phải nơi bạn học, mà chính con người bạn mới tạo nên sự kết nối


princeton

Ba bảng xếp hạng đều cố gắng ước tính sự khác biệt giữa những yếu tố ảnh hưởng đến trải nghiệm đại học. US News, đo độ uy tín, nói rằng trường đại học tốt nhất ở Mỹ là Princeton University. Forbes, đo sự thỏa mãn và thu nhập của sinh viên sau khi tốt nghiệp, cho rằng vị trí ấy là của Williams College. Washington Monthly đo mức đóng góp của trường cho xã hội, khẳng định University of California San Diego mới là nhất.

Điều nổi bật nhất là sự sôi nổi của sinh viên lại không tương quan với độ uy tín, thỏa mãn hay thu nhập tương lai. Có lẽ bạn sẽ mong chờ những trường đại học thuộc hàng top sẽ giúp sinh viên của mình học tập và hăng hái thảo luận hơn. Và chắc chắn bạn nghĩ trường sẽ có những tác động khiến sinh viên hài lòng.

Những nhà nghiên cứu của Indiana, John Zilvinskis và Louis Rocconi đã chứng minh rằng trong nhiều trường hợp, học sinh mới là yếu tố quan trọng nhất chứ không phải trường học (Nghiên cứu đã được công bố trong cuộc họp hằng năm của American Educational Research Association). Zilvinskis và Rocconi nhận ra rằng các trường chỉ chịu trách nhiệm nhiều nhất 4% mức độ tham gia của sinh viên sau khi đã kiểm soát cá tính của họ. Con người và những gì bạn học quan trọng hơn việc bạn học ở trường nào.


Lý do rank trường không đo lường giá trị học tập

Rank của trường hầu như chỉ để giải trí. Họ tự quyết định những yếu tố nào là quan trọng và ước tính theo nó, bất chấp việc nó có mang lại lợi ích cho học sinh hay không. Về lo lắng liệu sinh viên sẽ học được ít hơn khả năng của họ, rank dựa trên những gì sinh viên học được từ trường có thể sẽ hữu ích. Nhưng đây là một công việc đầy khó khăn.

Nhìn chung, việc so sánh mức học tập cần các bài kiểm tra chuẩn hóa. Và trong khi có một số bài cố gắng ước tính tổng quan những gì sinh viên học được ở trường như là Collegiate Learning Assessment, những bài ấy lại không bắt buộc, ít được đầu tư, và kết quả của từng trường, chuyên ngành, chương trình không phải lúc nào cũng được tiết lộ.

Từ sự thất vọng của các bài thi chuẩn hóa của hệ thống giáo dục K-12, việc các trường đại học e ngại về khoản đầu tư và công khai kết quả các bài kiểm tra kiến thức sinh viên của mình đã được học cũng là điều dễ hiểu. Thay vào đó, mọi người đang cố gắng đánh giá những khía cạnh khác như chất lượng hệ thống trang thiết bị, mức lương sau tốt nghiệp hay khảo sát về sự hăng hái của sinh viên.

Nhưng chúng ta đều không biết những đánh giá đó có phải là thước đo cho sự tiếp thu tri thức và kỹ năng hay không. Và đấy là lý do tại sao khó mà nói rank có được xây dựng dựa trên kết quả giáo dục - điều mà nhiều người Mỹ vẫn thường cho là quan trọng nhất hay không.

 
Biên tập: ALicy